Mình đã có một ngày mùng 4 vô cùng năng suất, chối bỏ tất cả những cảm xúc tiêu cực, ti tỉ chuyện phi lý nhỏ nhỏ khiến mình ngột ngạt mấy hôm nay. Cuối ngày, mặc dù không thể vui cho tròn đầy, trọn vẹn, nhưng chắc mùng 4 năm nay đối với mình sẽ đáng nhớ vô cùng.
👟👟👟
P1 - Nếu không biết đi đâu, hãy ghé thăm chùa
Thật đấy! Nếu có thời gian trống, mình cần khỏa lấp nó bằng cách đi cà phê đọc sách hoặc là ghé thăm chùa để có thể thanh lọc lại tinh thần, cảm xúc sau khi đã dính quá nhiều bụi ở đời :).
Mình bắt đầu ngày mới khi mặt trời đã lên gần tới đỉnh với cảm giác tội lỗi đầy mình. Thật sự là, những ngày Tết này đã tạo đà cho mình buông thả bản thân, sống không chút lành mạnh tí nào cả. Một phần, cũng đang vào mùa dâu nữa, nó bắt đầu từ đêm 30 luôn có ức không chứ??? Da dẻ đến tận mùng 4 mới mịn màng, lang láng được chút đó. Chuông điện thoại từ chị họ đã lôi mình ra khỏi cơn mê ngủ, mặc dù có hơi trễ chút nhưng tầm giờ đó là cũng khá khẩm rồi. Mình có hẹn sẽ cùng chị đi khám phá các ngôi chùa giữa lòng thành phố hôm nay. Chuyến đi của hai chị em đã diễn ra vô cùng suông sẻ, tuyệt vời và để lại không ít kỉ niệm nè 😍
![]() |
| Đâu cần ra Hội An, vẫn tìm được cảnh thế này ở Sài Gòn dịp Tết đó thôi :) |
Vừa gặp, chị đã la mình cái tính mê ngủ, biếng nhác của mình. Chị bảo, mình thức sớm hơn một tiếng thì hai chị em có thể đi nhiều chùa hơn và không phải chịu cái nắng như thiêu như đốt mấy hôm nay của Sài Gòn đâu. Chị la đúng thật, ra đường mới có 5 phút thôi, mình đã cảm nhận cái nắng kinh hoàng táp vào người, vào mặt, vào mắt dù đã bọc từ đầu xuống gót chân rất kỹ rồi nhé. Vậy nên, dự định ban đầu của hai chị em chỉ là một ngôi chùa cổ - chùa Giác Duyên, tọa lạc ở quận 11, gần Đầm Sen thôi vì diện tích chùa cũng khá lớn, có cái tháp cao nữa nên thời gian thăm viếng cũng khá tiêu tốn đó. Ở đây, bọn mình đã bắt gặp một ông Đồ tài hoa, tặng chữ cho mọi người nhân dịp Tết (Mình sẽ làm một post riêng về điều này vì nó khá ấn tượng). Nhờ gặp ông, chị mình kiểu bị kích thích tinh thần, sung hẳn, chứ bình thường lười còn hơn mình. Trời nắng to đến thế, chị không ngại chở tiếp mình sang ngôi chùa lớn khác - chùa Việt Nam Quốc Tự, nằm sát bên nhà hát Hòa Bình. Cả hai ngôi chùa này đều mang tính lịch sử cả. Nếu Giác Duyên đã chứng kiến biết bao thế hệ người Việt, bao sự kiện lịch sử xảy ra, dấu vết thời gian hằn rõ trên những bức tượng Phật bằng đồng được đẽo gọt tinh tế, thì Việt Nam Quốc Tự khoác lên mình một tấm áo vàng vô cùng sang trọng. Vừa bước vào chánh điện, mình cứ như bị thôi miên bởi cách bày trí với vô số bức tượng Phật đẹp đẽ, tinh xảo, xứng đáng là công trình quốc gia. Mình nhớ chị nói, nếu mình siêng một chút, chịu khó tìm hiểu về Phật lý, chùa chiềng, mình sẽ thấu hơn về lịch sử nước nhà và ngỡ ngàng với vô số điều hay ho. Tại đây, mình không nhớ đã leo bao nhiêu lầu để lên đỉnh tháp, nhưng mà mình nhẩm tính chắc cũng cỡ 45ph đi bộ tại nhà, xem như hoàn hảo💨. Có điều, câu chuyện để lại ấn tượng cho hai chị em mình ở ngôi chùa này không liên quan gì tới Phật, tới chùa hết, mà là hình ảnh cụ ông đèo cụ bà trên con ngựa sắt cà tàng, tróc cả sơn mà lại tạo nên bức tranh dịu dàng hết cỡ 😍. Chị mình đã giúp cụ ông đỡ chiếc xe xuống dốc vì dốc khá là cao, ông đi cứ chệnh choạng, mém tí là té rồi. Với bà, ông lúc đó chắc phong độ lắm hen? Ông mặc một chiếc áo sơ-mi trắng tinh tươm, đóng thùng, đội một chiếc mũ beret mà mình cho đó là thời trang của mấy "soái ca" hồi thanh xuân của ông bà ấy. Còn trong mắt ông, chắc bà là người đẹp ngất ngây rồi, bà mặc một chiếc áo dài tím, tóc tai gọn gàng, mang đôi guốc không mấy cao, và bà đã không ngại lẽo đẽo theo ông xuống cái dốc mất nết cao nhồng kia, thay vì đứng chờ ông ở góc mát nào đó trước sảnh chùa 💜 Suốt buổi, chị luôn mồm xúyt xoa về hình ảnh dễ thương của hai ông bà, ngân nga mãi cái bài hát "Ông bà anh" từng một thời làm mưa gió trên báo đài và các trang mạng xã hội. Dễ thương thật, tim mình cứ mềm ra, đầu óc, tinh thần cũng giãn ra một chút, dù giây trước đó có hơi khó chịu vì thời tiết gay gắt của Sài Gòn. Sài Gòn dạo này hư đốn, nhưng cũng biết làm nũng quá đi chứ, làm sao mình giận được đây. Mặc dù không nói ra, mình cũng cùng một niềm xúc động với chị. Có lẽ, hạnh phúc nhỏ, đơn giản thế, nhưng đó là niềm mơ ước của nhiều người mà không biết có được không. Hôm nay, mình đã gặp hai người giàu có nhất tết Mậu Tuất này rồi :). Đến khi hai chị em dắt xe ra về, tính kết thúc chuyến đi chùa hôm nay, bỗng đâu gặp chị kia như một cơ duyên. Không quen, không biết, chị bỗng dưng bắt chuyện với hai chị em, bảo hai chị em sang chùa Giác Ngộ ở Nguyễn Chí Thanh, chỉ rõ ra như thế luôn để xin chữ của thầy. Duyên đã tới, thì nhận liền thôi. Chị chở, em Google Map, hai chị em lại tiếp tục hành trình ở ngôi chùa cuối cùng - chùa Giác Ngộ. Mình và chị gặp Thầy, một nghệ nhân cũng như thầy Đồ bọn mình gặp ban sáng, có điều, nhìn thầy chỉn chu hơn. Thầy nhìn mặt, hỏi tuổi, hỏi tên và lần lượt cho hai chị em hai câu không thể đúng hơn. "Chấp nhận vui sống", kì thực mình cũng rõ là mình tham lam, cầu toàn nhiều cái, chỉ là hôm nay gặp Thầy, mình cứ như kẻ mê bừng tỉnh hơn vậy.
| Chấp nhận hiện tại và bớt cầu toàn lại một chút thôi. Đời đơn giản là đời vui 😉 |
Chị mình, làm đẹp, chăm sóc da, tụ tập bạn bè, coi phim, bla bla, những thứ mà khiến mình phát cuồng thì chẳng có một chút hứng thú. Đi làm về, chị chỉ biết ăn, rồi lại đi chùa, rồi lại đi ngủ, không ngao du, không tiếp xúc, một nhân tố anti-social chính hiệu💢. Nhưng nếu hỏi chị về chùa, về Phật giáo, về lịch sử, so với một người thông thái như Thầy có thể không sánh bằng, chỉ là với mình, chị đã là một cuốn từ điển sống rồi. Suốt chặng đường, chị kể mình nghe những điển tích, chia sẻ những kiến thức chị biết về chùa, về Phật. Cảm giác cứ như sống lại những ngày xưa, khi mình cứ lẽo đẽo theo chị, vòi chị kể những chuyện ma mị, ghê rợn ấy. Rồi, mình chợt nhận ra, sau nửa ngày rong ruổi cùng chị, mình có lẽ đã vô tình với Sài Gòn quá rồi thì phải? Bình thường, Sài Gòn của mình đã chịu khói, chịu bụi, chịu than, chịu chửi từ hàng triệu người chọn đây làm nơi nương tựa 😈. Chỉ có những ngày thế này, Sài Gòn mới thuộc về duy nhất người Sài Gòn thôi. Khi tất cả mọi người ra đi, mình lại muốn hiểu hơn một chút về thành phố, để rồi nhận ra thành phố của mình còn ti tỉ những điều bất ngờ, những câu chuyện mà người Sài Gòn như mình chưa từng quan tâm. Sài Gòn còn chưa thấu, cả chiều dài đất nước, bề dày lịch sử, văn hóa còn ngu ngơ, mình lại tham lam muốn thấy cả thế giới. Hèn chi, Thầy nhắc mình nên tém bớt lại là phải.
Hai chị em hôm nay cứ như đi chùa, kiêm hâm nóng tình cảm. Thế cũng tốt.

No comments:
Post a Comment