Bình lặng và... thích hơn!
Mình đã giấu sinh nhật trên toàn bộ phương diện xã hội. Không phải để kiểm tra xem ai là người nhớ hay không, mà chỉ là mình không thích tài khoản riêng náo loạn trên trang chủ người khác. Mình tuy không đặt nặng vấn đề nhớ sinh nhật, nếu nhớ thì vui thôi, biết ai quan tâm tới mình và muốn mình sẽ ở mãi trong đời họ. Nếu không nhớ, hoặc nhớ nhưng không chúc cũng chả sao cả.
Năm nay mình thậm chí không đăng bài thông báo, thủ thỉ người này người nọ nghe là sinh nhật mình. Tường Facebook cũng vắng hẳn những lời chúc nồng nhiệt như năm ngoái (dù đã giấu sinh nhật được 5, 6 năm gì rồi). Có lẽ càng lớn, người ta càng bận rộn với vòng xoáy cuộc đời mình, hơi đâu nhớ đến một đứa chẳng phải ruột thịt, chẳng phải người yêu gì. Mình cũng không mấy để tâm đến chuyện này, nhưng lại vô cùng cảm kích những lời chúc, những hành động mình nhận được hôm nay. Trước hết phải nói đến người nhà, những người chẳng bao giờ quên ngày đặc biệt của mình hết. Từ hôm qua là đã đi ăn uống thỏa thuê, nhiệt tình, sáng ra là ba lẫn mẹ, rồi mấy dì, anh em họ chúc mừng cho là sung sướng rồi. Thêm mấy đứa bạn, đứa thì đã tặng sinh nhật từ trước, đứa thì canh giờ chúc, đứa thì bận tối tăm mặt mũi vẫn nhắn cho cái tin dài ngoằng, rồi gần tối thì có đứa chạy xe ngoài đường thì call video cho, hát hò kể chuyện đồ. Ở công ty thì được các chị tặng trà sữa, đủ thứ loại bánh ăn muốn ngập họng luôn. Tóm lại, sinh nhật năm nay khá thỏa mãn, và biết ơn đến những người đã nhớ nó, và chúc một cách chân thành. Kì lạ thay, những người đó lại làm cho tuổi 23 của mình đặc biệt hơn nữa chứ. Thôi thì, chúc cho bản thân năm 23 sẽ trưởng thành và xinh đẹp nhiều hơn, chân đi nhiều hơn, hành trình đa dạng hơn và có thể yêu thương các trai nhiều hơn nữa.
![]() |
| Hành trình mới cùng nhau nhé :-D |
![]() |
| Hãy làm tôi chạy nhiều hơn nữa. Dù chân mệt nhoài, nhưng chỉ cần nhìn thấy cậu thì tôi sẽ mỉm cười |
Dạo này mình muốn viết nhiều thứ lắm, mà phần không có thời gian, phần vì cảm thấy hơi mệt mỏi, đuối sức. Mình vẫn chăm ghi chú lại những suy nghĩ rồi chia sẻ riêng tư lên tường, trên cả cái IG không ai biết kia để sau này đọc lại cho lấy thêm cảm xúc, rồi trau chuốt câu từ, hoàn thiện hơn. Lắm lúc nghĩ, mình nên bớt thời gian lướt FB này nọ, có lẽ sẽ có nhiều cơ hội trau dồi kiến thức, viết thành thạo, gọn ghẽ mà thu hút hơn. Nhưng lẽ thường ở đời thì đâu có dễ thế, không lướt thì không thể cập nhật xu hướng, cập nhật thông tin. Cái nghề, thêm cái sở thích của mình lại rất cần dành một khoảng thời gian nhất định để thu lấy hết điều mới, kịp thời ứng biến hay hành động chứ. Ngày nào cũng lướt, dù gần đầy ít hơn, vậy mà mình đã để vuột mất một sự kiện quan trọng, về em - một người hoàn toàn xa lạ với mình. Tuy có hơi muộn màng, nhưng mình nhất định dành riêng một bài về em nhé.


No comments:
Post a Comment