Saturday, July 28, 2018

Hôm Nay Tôi Bực

Đã qua mùa dâu tận mấy ngày rồi nhưng dường như cơ thể vẫn còn dư chấn chưa dứt hết! Bằng chứng là:

1. Rất mệt! Rất buồn ngủ! Mình đã bỏ lỡ tận ba chuyện quan trọng: bùng một buổi học nói tiếng Hàn trong tuần này, cúp một buổi tập yoga sáng nay với giáo viên mình thích nhất. Kinh thiên hơn là mình đã bỏ qua thời khắc ấn tượng nhất, cả thế kỷ chỉ có một lần. Đó là nguyệt thực dài nhất trong năm, trăng tròn và tỏa sáng một màu đỏ thẫm cùng trận mưa sao băng. Vốn dĩ đã mở mắt được rồi, nhưng không thể cưỡng nổi cơn buồn ngủ và cứ thế thiếp đi không biết trời sao gì nữa. Nếu như mình cố gắng thêm, chỉ một chút nữa thôi, mình đã có thể chạm vào cảnh sắc kỳ bí như mơ đó. Nếu như mình kịp thời nắm lấy cơ hội đó, mình đã có thể có gì đó để chia sẻ cho trai xem rồi. Namjoon đã thức tận gần sáng chỉ để bắt kịp khoảnh khắc và chụp cho Army xem nữa mà....Nếu như mình chịu khó một chút, chỉ một chút thôi, mình đã có thể nói ra nguyện ước với sao băng. Nếu như bớt ngủ, mọi chuyện có thể đã khác...Mình sẽ không cảm thấy hối hận như lúc này.

2. Cảm xúc phức tạp! Tâm trạng hỗn độn. Mình cảm thấy khó chịu, dễ xúc động, mà cũng dễ nổi sung. Hôm nay mình đã không kìm được khi xem những trích đoạn đọc thơ của họ. Mình lại nghe 4 giờ, 4 giờ lại tiếp tục khiến mình rớt nước mắt không ngừng. Mình đã ngồi thừ ra, rồi quay sang cắt, lưu, dịch lại những trích đoạn đó và thậm chí là tính khoe cho tất cả mọi người về những chàng trai của mình, rồi mình tự hào như thế nào khi có họ xuất hiện trong đời.


Mình cho phép bản thân buồn hết hôm nay thôi

Nhưng rồi, chỉ vì một câu trêu đùa của người khác trong khoảnh khắc ấy, mình lại thấy bản thân thêm tồi tệ và tự ti. Rõ ràng mình biết đó chỉ là một câu bỡn cợt, mình rõ bản thân không phải vì người đó mà buồn. Mình có thể đáp trả gắt gao lại với người ấy, thay vì vậy mình nghĩ viết ra ở đây, như thế này có lẽ là lựa chọn đúng đắn. Câu nói vô tình kia chẳng qua gợi thêm về những chuyện mình đã bỏ lỡ, về chuyện mình đang kẹt lối sáng tạo, về thành quả không mấy năng suất trong công việc của mình dạo này và đôi ba điều linh tinh như chưa được lên hạng fan cafe này kia kia nọ...Tất cả những thứ nhỏ nhỏ đó dồn lại làm mình thấy ngộp thở, khó chịu và vô dụng. Những cố gắng không mang lại kết quả nào. Mình đâm ra trở thành một đứa có vẻ rảnh rỗi, ăn không ngồi rồi, dư thời gian và chỉ biết đến trai trong mắt người khác.


Rồi tất cả lại đâu vào đấy. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.





No comments:

Post a Comment