"Thả một hòn đá nhỏ xuống đất. Tung một chiếc lá lên không trung. Xác suất để chiếc lá rơi xuống, chạm vào hòn đá là ...??? Thế mà định mệnh đã đưa đẩy hai người gặp nhau ở cái nơi mà không ai ngờ đến. Đó là những giấc mơ. Câu " Hằng đêm em thấy hình bóng anh, em cảm nhận được anh trong cơn mê" tưởng chừng chỉ là lời bài hát, nhưng hóa ra nó có thật, và nó đang xảy ra với cô."
💕💤💕💕💤💕💤
Giật mình mở mắt, cô nhìn đồng hồ thấy mới chỉ 3h sáng. Bầu trời hãy còn chìm trong bóng tối, tĩnh mịch và đen như mực. Cô cứ nằm im ở đấy, từ từ nhớ lại cơn mơ ban nãy. Cô không biết nên gọi nó là một giấc mơ ngọt ngào, hay là một cơn ác mộng đẹp nữa. Lại một đêm nữa cô mơ thấy anh, một người chưa từng biết đến cô ngoài đời thực. Đây là giấc mơ thứ mấy rồi nhỉ? Cô nhẩm, nhưng không có câu trả lời. Vì số lần anh xuất hiện trong mơ của cô thực sự rất nhiều, thậm chí nhiều hơn những người thân xung quanh cô nữa kìa.
Ngoài kia, có đến 7 tỉ người cùng nhau sinh sống trên Trái Đất này, cùng hít thở chung một bầu khí quyển. Cô từng nghe đâu đó người ta bảo rằng: trung bình mỗi người sẽ gặp qua 80,000 người trong cuộc đời họ. Một số ít sẽ trở thành điều gì đó, đặc biệt hơn, dù yêu dù ghét, hay cả hận: bạn bè, đồng nghiệp, kẻ thù, người yêu cũ,... :). Dẫu sao, gặp được nhau cũng là một cái duyên rồi. Tính ra, mỗi người trong chúng ta đều có khoảng 80,000 nhân duyên ở kiếp này. Anh, là một mối nhân duyên kì lạ...và cũng thật kì diệu của đời cô.
Lần đầu tiên nhìn thấy anh là vào một ngày xuân, vô tình thôi. Anh đứng đấy, nổi bật giữa một khung cảnh phủ đầy tuyết trắng xóa. Lần ấy, anh cũng chẳng để lại nhiều ấn tượng cho cô lắm đâu. Trong trí nhớ của cô về lần đầu tiên đó, có một gã trai trông ngô ngố, hơi ngờ nghệch một chút nhưng dáng vẻ cao ráo, phong độ, gương mặt đẹp trai với đường sống mũi theo cô là hoàn hảo vẫn không thể bị lu mờ. Một gã trai đẹp trong mắt cô, nhưng vẫn chưa đủ tạo cho cô ấn tượng tuyệt đối. Cô chắc mẩm mình sẽ nhanh gạt hình ảnh gã ấy khỏi đầu mau thôi. Mà khoan đã, kỳ thật, nụ cười của anh có chút gây thương nhớ thì phải? Đó là một nụ cười hình hộp, lộ cả hai hàm răng trắng đều tăm tắp, như thể anh muốn trao tặng cả thế giới ánh sáng và niềm vui của mình vậy. Đôi mắt vốn to của anh theo đó mà cũng nheo hiếp lại, xem chừng cậu chàng rất thích thú điều chi😁. Không hiểu sao, nhìn thấy nụ cười đó bất giác khóe môi cô cũng cong lên. Cô mỉm cười mà ngay cả chính mình cũng không nhận thức được điều ấy. Ừ thì, cô thích dáng vẻ cười tươi như thế của gã. Nó làm tâm trạng cô hửng sáng.
Bẵng đi 3 tháng kể từ lần gặp ấy, những tưởng cô và anh chỉ như hai người dưng lướt qua đời nhau như vô số những nhân duyên khác. Cô nghĩ hình ảnh gã trai đẹp và nụ cười sáng như ánh nắng kia đã vĩnh viễn thoát khỏi kí ức hạn hẹp khoảng trống của mình. Chắc là, nó như một cơ hội ông trời ban phát vì thương hại người có đôi mắt vốn yêu cái đẹp như cô thôi. Không ngờ rằng, đêm ấy cô nằm mộng thấy anh. Lần đầu tiên anh trở lại gặp cô trong mơ. Vẫn nở nụ cười hiền đẹp đẽ, rạng rỡ như ánh dương ấy, anh đứng đối diện cô, gần trong ngay trước mắt và nói điều gì đó, trông như hai người đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi. Một giấc mơ thú vị và khá ngọt ngào. Có vẻ như, lòng cô thật sự chưa muốn quên đi gã trai đẹp cùng nụ cười ấy, nhưng lí trí lại bảo cô rằng chẳng qua đó chỉ là một trong những cái đẹp để cô thưởng thức miễn phí, không cần phải để tâm quá nhiều. Dù vậy, cô vẫn thấy vui vì gặp lại anh trong giấc mơ của mình. Cô nhớ giấc mơ đầu tiên đã tạo cảm hứng ngày mới cho cô thật nhiều như thế nào. Cả những chuyện vặt vãnh cỏn con nhất mà cũng làm cô thấy vui và hạnh phúc hơn bình thường.
Thế rồi, tự lúc nào, giấc mơ ngọt ngào ấy bỗng chốc hóa thành những chuỗi mộng mị đẹp đẽ và kì lạ hằng đêm của cô. Không hẳn là liên tục, nhưng tần suất anh xuất hiện trong giấc mơ cô khá thường xuyên, với đủ mọi cảm xúc trên gương mặt điển trai ấy. Không phải lúc nào anh cũng xuất hiện với nụ cười gây thương nhớ ấy cả. Đôi khi anh nhăn nhó, cằn nhằn một điều gì đó với cô. Đôi khi lại lạnh lùng, nhìn cô trân trân không cảm xúc, hoặc đượm chút buồn. Ngay cả trong mơ cô vẫn cảm nhận rõ mình sợ ánh mắt ấy, cơ mà không thể né tránh, ngăn bản thân tiếp tục nhìn thẳng vào anh như muốn thấu hiểu tâm can anh. Cô muốn biết anh đã trải qua những gì, lòng anh đang vướng mắc điều chi mà sao lại nhìn cô não nề như thế. Trong giấc mơ ấy, tất cả các giác quan và sự nhạy cảm như mách cô rằng anh đã, hoặc đang gặp khó khăn, anh cần được giúp. Rồi có những lúc, trông anh vui hết cỡ khi nhìn thấy cô, anh nói nhiều hơn, miệng cứ cười như thế không thể khép. Anh đùa gì đó với cô, cô không nhớ rõ, nhưng cô biết mình đã hạnh phúc đến mức nào khi thấy anh tíu tít như một đứa trẻ con như thế với cô. Chỉ là đang mơ, cô vẫn thấy được cảm xúc ngọt ngào lan tỏa khắp các nơ-ron thần kinh. Lại có những lúc, giữa anh và cô không xuất hiện một tương tác nào cả. Ở đó, cô như một khán giả lặng xem những thước phim về cuộc sống của anh.
Anh và cô là hai số phận hoàn toàn riêng biệt. Họ chưa từng quen, chưa từng gặp gỡ, chưa từng nói chuyện, và chưa từng biết câu chuyện thật sự của nhau. Giữa họ, chỉ xảy ra duy nhất khoảnh khắc cô vô tình nhìn thấy anh ngày hôm ấy. Vậy, hôm ấy cô đã bỏ qua điều gì nhỉ? Cô luôn tự hỏi mình như thế sau mỗi lần giấc mơ về anh lặp lại. Dù chưa quen biết, nhưng sao trong giấc mơ hai người như là bạn nhau từ lâu lắm rồi. Dường như mỗi lần anh xuất hiện như thế là muốn báo cho cô về những tâm tình, tình trạng hiện tại của mình vậy. Dường như giữa họ tồn tại một sợi dây vô hình liên kết cảm xúc với nhau. Cô nghĩ vậy. Khi anh cằn nhằn, hẳn là anh đang có nhiều áp lực vây quanh mình. Khi anh vui, chắc là anh cảm thấy thoải mái với những gì mình có ở hiện tại. Thật kì lạ....Không biết ở nơi anh đang sống, có thể là cách cô một đại dương và vài đường vĩ tuyến kia, có thật là những gì cô tưởng tượng đúng với anh chứ? Trường hợp tương tự có xảy ra với anh? Anh có nằm mơ về cô như vậy? Hay đây chỉ là từ phía cô. Nếu nó có xảy đến với anh, liệu ở nơi đó, anh có vui hơn khi nhìn thấy cô, hay những bực dọc, những điều không vui của anh có vì thấy cô mà tan biến, trả lại cho anh nụ cười và cảm giác yên vui? Hàng vạn câu hỏi bắt đầu bởi "Nếu, hoặc "Tại sao" liên tục xuất hiện trong đầu, làm cô cảm thấy mình lúc nào cũng bận rộn. Tất cả đều mơ hồ..
Cô dần trở nên quan tâm anh nhiều. Mỗi đêm trước khi ngủ, cô thầm mong anh lại đến với cô như thế. Cô thèm cái cảm giác hạnh phúc dâng trào tột cùng khi thấy anh nhoẻn cười thật tươi với cô. Lúc ấy, anh trông như là mặt trời, một mặt duy nhất, chỉ của riêng cô mà thôi. Trong thế gian hàng vạn vạn người như vậy, định mệnh nào đã đưa anh đến với cô và nghiễm nhiên trở thành điều kì diệu không thể thiếu trong đời mình. Trớ trêu thay, điều quan trọng ấy lại chỉ là một giấc mơ. Cô hoàn toàn không biết đi đâu để tìm anh, để được thấy nụ cười tỏa nắng ấy rõ ràng hơn, cảm nhận ánh sáng ấm áp từ nụ cười và ánh mắt ấy sưởi ấm tim mình. Rốt cuộc, cô cần đến đâu để những hạnh phúc mình có những tháng qua là hiện thực, chứ không phải là những ảo ảnh mơ hồ? Sau tất cả những gì diễn ra, cô nghĩ mình đã tin vào duyên số, vào định mệnh. Nếu đã là duyên phận, cô tin, một lúc nào đó, một phút nào đó, một ngày nào đó, cô và anh sẽ gặp lại nhau. Lần gặp này, cô sẽ không để anh ra đi thế như lần gặp trước. Còn nếu không? Từ tận đáy lòng, cô vẫn thầm cảm ơn anh và mối duyên này vì đã xuất hiện, vì đã an ủi những tổn thương mà thế giới cô đang sống gây ra với cô, vì đã cho cô cảm giác an toàn, vì đã cho cô thấy thế giới này thực sự vẫn còn tồn tại những điều kì diệu. Nhưng cô hiểu, sâu thẳm trong tim mình, cô vẫn đợi ngày ấy, đợi cái ngày anh sẽ xuất hiện trước mặt cô, bằng xương bằng thịt và mỉm cười với cô. Cô sẽ đợi...
Câu chuyện đẹp quá…như trong một giấc mơ thần tiên nhẹ nhàng vậy! Có duyên là điều rất tuyệt vì có thể tìm ra nhau giữa cuộc đời này, còn có thể giúp cuộc sống mình thêm tươi mới lại càng tuyệt hơn nữa. Thi thích nhất câu “vì đã cho cô thấy thế giới này thực sự vẫn còn tồn tại những điều kì diệu”. Điều đẹp nhất trong tình yêu là những cảm xúc kì diệu đó, nên mình có quyền lưu nó lại vì đó chính là món quà dễ thương mình được ban tặng. Nhưng có lẽ tình yêu thực sư thì phức tạp hơn nhiều nên mình hãy cứ vui thôi nhé ^^. Chúc cưng mơ thấy cả bản thân mình chia sẻ nhiều hơn với “anh í” luôn nè ^^.
ReplyDeleteHihi cám ơn cưng nà. Dạo này khủng hoảng công diệc quá hăm có thời gian tám tám nữa huhuhu. Cái câu chuyện này pò ngăm hơn cả tháng trời rồi mới hoàn thành được á. Mới đây mới tung ra cái bài hát intro cho album mới, mà nội dung bài đó đọc như đọc câu chuyện đời mình, như cái câu chuyện cưng đang đọc đây nè. Haha, lâu lâu có mấy cái kiểu trùng hợp vậy, thấy hay hay.
Delete