Thursday, April 4, 2019

"Nếu Chúng Ta Sống Tốt"

Có hôm, trong lúc dạo Twitter, mình dừng lại ở một dòng tweet thế này:

"Girls don't want to date BTS. Girls want to talk about life with Joonie, ...."

Mình ngưỡng mộ Namjoon, ngưỡng mộ với tư cách giữa những người bình thường, cả ngưỡng mộ và yêu Joon với tư cách là một Army. Joon bảo anh vẫn có thiếu sót, vẫn còn vụng về...nhưng dù đướng ở phương diện nào mình vẫn thấy Joon hoàn hảo. Dù phải tái sinh 12091994 lần, mình vẫn nhất nhất ngưỡng mộ con người này.


Đó dường như là mong muốn của hầu hết mọi Army: Kể với Joon tỉ thứ về cuộc sống này. Namjoon luôn là thế. Bất kể khi nào bọn mình cần, Namjoon sẽ nói bọn mình nghe những lời chân thành tự tâm, nếu không phải giúp bọn mình thấy nhẹ nhõm hơn, thì cũng mở ra một góc nhìn mới cho bọn mình.

***

Hôm nay, mình đã đưa ra quyết định cho vấn đề mà mình đã nghĩ mãi HƠN MỘT THÁNG trời. Nghĩ, rồi stress, rồi nghĩ, rồi lại stress tiếp. Đỉnh điểm là nghĩ hoài không thông, nó chạm tới giới hạn nhạy cảm của mình và mình không còn kiềm chế được sự bình tĩnh vốn có. 

Mình ước là mình có một người anh trai, nhưng sinh ra đã làm chị hai -.-. Mình ước mình có thể thân thiết với ba, hoặc mẹ, hoặc một người lớn nào đó trong gia đình, để khi đứng trước những ngã rẽ, mình sẽ tâm sự và có một định hướng cụ thể hơn. Tiếc là không. Mình không làm được (Nhưng Taehyung yên tâm là mình vẫn thảo với ba mẹ nhé 😅).

Mình cũng đi tìm giúp đỡ từ một vài người bạn. Có người đồng lứa, có người lớn hơn, còn là "sư phụ" năm xưa của mình. Mình hỏi họ nhiều câu, cũng nói về những khó khăn của mình khi đưa ra quyết định. Người có kinh nghiệm thì phân tích mình nghe họ theo hướng nào. Nhưng...tất cả đều ủng hộ hướng ngược lại với quyết định mình đang có...

Nghĩ thật buồn, mình cũng không biết nên thế nào là đúng? Rõ ràng, điều mình quyết định trước mắt là đã tự khước từ một món hời lớn. Nhiều khi, nó còn ảnh hưởng đến việc theo Bangtan sắp tới.

Nhưng, tất cả đều có lý do...

Mình đi đến quyết định này sau khi xem hai vlog của Joon. Mình đã xem đi xem lại, ngẫm lời của Joon và ngấm cả những tâm huyết, chân thành trên gương mặt con người ấy. Hai đoạn vlog, thời lượng vừa đủ nhưng những lời Joon nói cho Army nghe đã tác động mạnh mẽ tinh thần mình. 

"Người ta nói có hai cách để thay đổi thế giới. Một là trở thành một nhà cách mạng, hai là nhìn ra thế giới qua lăng kính tích cực. Mình muốn làm cả hai. Mình có thể làm được cả hai." Dù không biết mình có bản lĩnh như anh, suy cho cùng, mình vẫn là một đứa bánh bèo không hơn không kém, nhưng mình vẫn muốn thử.

Mình đã nghĩ kĩ, và mình biết mình làm vì điều gì, dù người khác nhìn vào có thể bảo mình là không lý trí. Mình dành một đêm để nghĩ, cả một buổi sáng để viết hẳn một trang A4 trong lúc mở "everything goes" của Joon để lấy thêm dũng khí và đi đến quyết định đó.

Và, một phần nhỏ thôi, nhưng cũng là phần quan trọng để mình chọn điều đó. Vẫn là Bangtan. Hình: từ G.C.F in Newark của Golden Closet kiêm út vàng Jeon Jungkook.


Namjoon là một người nhận thức rất tốt về khả năng, hướng đi của bản thân, của tất cả thành viên và chặng đường của Bangtan. Joon tường tận điểm mạnh, điểm yếu của mỗi người, quan trọng là Joon tin vào bản thân mình, tin những người cộng sự của mình. Niềm tin mãnh liệt của Namjoon cũng là điều mình ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ nhất.


Amor Fati - Chấp nhận định mệnh của mình. Lời khuyên của Namjoon dành cho một bạn Army may mắn

Thay vì nói mình muốn biểu hiện tốt, mình nên đặt mục tiêu là hãy làm với tất cả cái tâm vậy. Cứ cố hết mình và làm hết mình, dù là đi làm, là học tiếng Hàn, tập yoga, đơn giản tận hưởng những nơi mình đặt chân đến, hay cả yêu thương Bangtan nữa. Giả sử như không theo Bangtan được nhiều như ý muốn, thì mình vẫn có thể dành thời gian viết fancafe cho Bangtan, đại loại là thế. Dẫu sao, mình cũng đã gặp Bangtan hai lần và thở cùng một bầu không khí những năm lần rồi. Joon nói đúng, "cách mạng bản thân" và "thay đổi góc nhìn", nó dễ thở và dễ thấy đường hơn nhiều.


"Nếu chúng ta sống tốt, so với chúng ta hiện nay, thì ta sẽ có thể sống ở một nơi nào đó tốt hơn, với một trái tim tốt đẹp hơn, và hạnh phúc hơn. Đó là khởi đầu của mọi thứ..." - Kim Namjoon.


"Bởi vì mình tin tưởng cậu. Cùng lấy động lực nào! HWAITING! Kim Namjoon, hwaiting. RM, hwaiting". Mình stan đúng người, việc còn lại là cứ tin vào bản thân. Namjoon và Bangtan đã không từ bỏ, kể cả khi không còn thấy chút hi vọng nào. Nếu hôm nay là một sai lầm, thì mình của một ngày mai, có khôn ra được chút, thì sai lầm đó vẫn là thứ thuộc sở hữu của mình.
Đã đi cùng Bangtan hết các đợt comeback của chuỗi Love Yourself, có hẳn tumbler Love Myself, thuộc gần hết các bài hát, mà thời gian gần đây mình có dấu hiệu làm trái với những gì Bangtan muốn truyền tải thì phải? Đến lúc cần thả lỏng, và học cách chấp nhận mình thôi. May mắn là, mình chưa bao giờ hối tiếc về những quyết định của mình trong quá khứ, kể cả trong tương lai, mình nghĩ mình cũng sẽ như thế. 

Hai tuần qua thật dài...Mình đã nói sẽ viết Joon một bức thư lên fan cafe thế mà vẫn chưa làm được. Tối nay nhé ;)

Nhân một ngày Sài Gòn mưa, và mình đã bỏ một buổi học chỉ để ngồi nhâm nhi một ly Cold Brew trong khi viết bài này.

Tuesday, April 2, 2019

Phải Chi Cuộc Đời Cứ Mãi Giản Dị

Nếu cuộc đời cứ đơn giản....

Sáng, mở mắt ra ngắm Taehyung, ngắm Bangtan, đón một ngày. Họa may là buổi sớm, mình sẽ đến lớp yoga "chào mặt trời", lấy hết sức sáng ban mai để vào thế này kia nọ. Rồi về nhà, ăn sáng, gói đồ ăn trưa mẹ chuẩn bị, pha cà phê các kiểu và cuốn gói đi làm.

Phải chi cuộc đời cứ mãi giản dị? Chỉnh một bức hình cho Taehyung, ngồi ngắm và vui vẻ như thế là được rồi... 


Chiều về, hôm nào có giờ thì ghé lớp tiếng Hàn ôn Topik. Hôm nào rỗi rãi thì tấp quán cà phê quen, gõ lạch cạch bàn phím, hoặc nguệch ngoạc chi chít khắp các trang giấy, để mặc cho mấy điệu nhạc đưa mình đi đâu thì đi.

Tối đến, lại lướt mạng, cập nhật xem hôm nay Bangtan của mình thế nào. Có gì hay, có gì mới thì mình lại chỉnh ảnh, làm video. Khi nào có hứng lại ngồi đăng fancafe cho Bangtan, kể chuyện này chuyện kia, không thì bắt đầu những màn nhung nhớ, yêu thương Bangtan dường nào.

Phải chi cuộc đời cứ mãi giản dị thế. Mình cũng bình dị thế. Đi làm một ngày đủ 8 tiếng chỉ để thấy mình không nhàn rỗi, chỉ cần nhỏ to tâm sự, yêu thương và tìm bình yên ở bên Bangtan, bên Taehyung thôi là được thì hay phải biết...



"Nhưng vì mình có ước mơ. Mình cũng muốn biến ước mơ của cậu thành sự thật. Để làm như thế, mình phải tham vọng hơn, bay cao hơn. Và khi mình có trong tay tất cả, đó cũng là lúc ước mơ đã lớn hơn tình yêu của mình rồi..." Trong tất cả các bài cover của Jungkookie, có lẽ đây là bài khiến mình nghe đi nghe lại, và ngắm mãi gương mặt ấy nhiều nhất. All of my life có nhiều câu khiến mình day dứt, nhất là đoạn này. Nếu một ngày, ước mơ lớn hơn cả tình yêu, chẳng phải đau lòng nhất là điều này sao, dù rằng mình vẫn sẽ ổn, sẽ sống tốt?


Mình nhớ, Namjoon từng hát những câu này: "Ước mơ, thật ra là một kiểu gánh nặng" - Paradise